"Em cứ gây sự đấy, em không muốn ngồi chung xe với anh, em muốn xuống, em không muốn nhìn thấy anh nữa!"
Nghe được những lời này của Thất Tịch, rốt cuộc Hàn Hữu Thần cũng có phản ứng, trên người anh toả ra hơi thở lạnh lẽo đáng sợ.
"Em nói gì? Em nói lại lần nữa xem!"
Nói thì nói!
"Em không muốn ngồi chung xe với anh, em muốn xuống xe, em không muốn nhìn thấy anh nữa, anh cho em xuống xe!"
Hàn Hữu Thần đột nhiên ra sức bẻ vô lăng, xe phát ra tiếng phanh chói tai, anh cứ thế dừng xe ở bên đường, sau đó cởi dây an toàn, nghiêng người nhìn Thất Tịch.
Khí thế mạnh quá!
Thất Tịch bất giác run người, cô cắn chặt môi dưới, ngước mắt không chịu khuất phục, lặp lại lần nữa, "Mở cửa xe ra, em muốn xuống xe! Bây giờ em không muốn nhìn thấy anh chút nào, em không muốn nhìn thấy anh nữa, em..."
Cô còn chưa kịp nói hết, Hàn Hữu Thần đã cúi người, áp mạnh môi mình lên chặn cái miệng nhỏ nhắn này lại.