Giết Tôi Bằng Tình Yêu
Trên vùng cao hùng vĩ, nơi mây trắng cuốn quanh những ngọn núi như tấm khăn che phủ vĩnh viễn, có một ngôi làng nhỏ yên bình ẩn mình giữa thiên nhiên hoang sơ. Và giữa làng, có một cậu bé ngốc tên Lâm—cậu bé với nụ cười ngây ngô, đôi mắt trong suốt như suối đầu nguồn, sống trong thế giới giản đơn của những cánh hoa dại và tiếng chim hót từ trên cao.
Lâm không biết cha mẹ mình là ai. Cậu lớn lên trong tình thương của dân làng, giữa những cánh rừng xanh ngát. Mọi người bảo cậu ngốc, nhưng cậu chẳng bận tâm. Cậu sống bằng niềm vui giản dị từ thiên nhiên, những thứ mà người khác bỏ qua. Nhưng rồi, mọi thứ thay đổi khi hai anh em Minh và Nam đến. Họ là thầy giáo mới trong làng, nhưng đối với Lâm, họ giống như những bóng ma từ quá khứ lạ lùng mà cậu không thể lý giải.
Minh là anh trai, lạnh lùng và kín đáo như những đỉnh núi xa xăm. Nam là em trai, dịu dàng và ấm áp, luôn mang lại cảm giác an lành. Họ nhanh chóng chiếm được lòng dân làng, nhưng Lâm lại không thể thoát khỏi nỗi sợ vô hình khi ở gần họ—một nỗi sợ cậu không thể giải thích.
Dần dần, Minh và Nam để ý đến Lâm. Cậu bé ngốc nghếch nhưng lại có trái tim thuần khiết, không vướng bụi trần. Nam bảo vệ Lâm trước những lời trêu chọc của bọn trẻ, trong khi Minh lại nhìn cậu bằng ánh mắt phức tạp, như thể có những nỗi niềm giấu kín. Lâm không hiểu vì sao, nhưng cậu cảm nhận được rằng có điều gì đó đặc biệt. Sự dịu dàng của Nam làm tim cậu rung động, còn ánh mắt sâu thẳm của Minh lại khiến trái tim cậu loạn nhịp.
Rồi một đêm, vụ án mạng của một thương nhân giàu có làm rung chuyển ngôi làng. Một người đàn ông bị giết hại dã man trong rừng, và đồn đoán về một con quái vật hay kẻ sát nhân lẩn khuất lan truyền khắp nơi. Lâm không nghi ngờ Minh và Nam—cho đến khi cậu vô tình nhìn thấy họ trở về từ rừng, áo quần lấm lem bùn đất. Cậu không nói với ai, giữ im lặng, dù trong lòng một câu hỏi lớn dần nảy sinh.
Từ đó, Minh bắt đầu đến gần Lâm hơn. Anh dạy cậu đọc chữ, kể cho cậu nghe những câu chuyện về thế giới ngoài làng. Minh mở lòng dần dần, hé lộ về một quá khứ đầy tội lỗi và những bí mật kinh hoàng mà họ đang cố trốn chạy. Nhưng Lâm không sợ. Cậu nhìn Minh bằng ánh mắt trong trẻo, chẳng hiểu những lời Minh nói nhưng lại cảm nhận được sự đau đớn trong mỗi câu chuyện anh kể. Lâm không phán xét, không sợ hãi, chỉ lặng lẽ yêu thương, yêu một người—Minh, dù biết rằng tình yêu ấy không thể có.
Nam nhận ra tình cảm của Lâm, nhưng anh chỉ lặng lẽ bảo vệ cậu từ xa. Còn Minh, dù dồn hết sức kiềm chế, cuối cùng cũng không thể chối bỏ rằng mình yêu Lâm—một tình yêu mà anh biết sẽ chỉ dẫn đến đau khổ.
Cuối cùng, họ quyết định rời đi, mang theo những bí mật và quá khứ đẫm máu. Đêm trước khi đi, Minh đặt vào tay Lâm một cuốn sách, và những lời nhẹ nhàng: "Học đi. Một ngày nào đó, em sẽ hiểu." Đó là lần đầu tiên Minh chạm vào tay Lâm, và cũng là lần cuối cùng.
Lâm không hiểu hết lời Minh nói, nhưng trái tim cậu đã đầy ắp những cảm xúc mà cậu không thể giải thích. Từ đó, bầu trời vùng cao trở nên u ám hơn, vắng lặng hơn. Và mỗi khi nhìn về phía rừng sâu, nơi hai bóng người đã khuất dạng, Lâm lại tự hỏi: "Tại sao yêu lại đau đến vậy?"