Chereads / Tomodachi System (Date A Live Fan-fic) / Chapter 3 - Vượt qua tân thủ

Chapter 3 - Vượt qua tân thủ

Ngày 10 tháng 4.

Tiếng chuông báo thức inh ỏi vang lên, dù đồng hồ mới chỉ điểm 4:30 sáng. Tôi khó chịu ngồi bật dậy, nhanh tay tắt đi tiếng ồn phiền toái ấy. Kéo mình ra khỏi chiếc giường êm ái, tôi thay một bộ đồ thể dục.

Sau một buổi tối nghiên cứu hệ thống, tôi nhận ra rằng ngoài chuỗi nhiệm vụ chính để giúp tôi tái sinh, còn có các nhiệm vụ phụ như nhiệm vụ sự kiện và nhiệm vụ hàng ngày. Điều này khiến tôi không khỏi thắc mắc: liệu hệ thống này có phải là một dạng trò chơi thực tế ảo do con người tương lai tạo ra?

Tuy nhiên, nghĩ ngợi nhiều về chuyện đó cũng chẳng ích gì. Tốt nhất là tập trung vào những việc trước mắt.

Tôi bước ra ngoài, sẵn sàng bắt đầu nhiệm vụ hàng ngày đầu tiên: "Chạy 1 km."

"Quả nhiên là nhiệm vụ hàng ngày, đơn giản thế này thì ai mà chẳng làm được." Tôi lẩm bẩm, bắt đầu khởi động nhẹ rồi chạy bộ.

Chỉ mất khoảng 10 phút, tôi đã hoàn thành nhiệm vụ. Hí hửng với phần thưởng đầu tiên mà hệ thống sắp trao, tôi mở bảng hệ thống lên để nhận quà.

"+1 Speed"

Âm thanh của hệ thống vang lên, kèm theo bảng thuộc tính hiện ra, hiển thị sự thay đổi nhỏ trong chỉ số của tôi.

"Chà, phần quà 'hoành tráng' thật…" Tôi thở dài, không khỏi cảm thấy thất vọng vì đã mong đợi điều gì đó hấp dẫn hơn.

"Thêm một chỉ số tốc độ… Liệu có tạo ra sự khác biệt nào không nhỉ?"

Nghĩ vậy, tôi thử chạy thêm một lần nữa. Tuy nhiên, cảm giác vẫn chẳng thay đổi là bao. Một chỉ số dường như quá nhỏ để nhận ra sự khác biệt.

"Mà thôi, tích tiểu thành đại vậy." Tôi tự an ủi bản thân, cố gắng không quá để tâm đến sự thất vọng nhỏ nhặt này.

Nhìn đồng hồ, tôi nhận ra trời còn rất sớm.

"Chà, còn dư thời gian, đi ăn sáng đã."

Như thường lệ, tôi đến lớp, nhưng trong đầu vẫn bận tâm suy nghĩ về chiến lược "kết bạn" với Itsuka Shido. Nếu cách tiếp cận hôm trước không hiệu quả, có lẽ lần này tôi cần một phương pháp trực tiếp hơn.

"Chào buổi sáng, Itsuka."

"À, Yoshida-kun, chào buổi sáng."

Dù Shido đáp lại bằng một nụ cười thân thiện, hệ thống vẫn chưa xác nhận nhiệm vụ hoàn thành. Có vẻ sự lịch thiệp này chỉ là cách cậu ấy ứng xử xã giao với người lạ. Rõ ràng, "kết bạn" mà hệ thống yêu cầu phải là một mối quan hệ sâu sắc hơn thế.

Các tiết học trôi qua nhanh chóng, cuối cùng cũng đến giờ nghỉ trưa – thời điểm duy nhất tôi có cơ hội tiếp cận Shido một cách tự nhiên. Nhưng khi tôi vừa định tiến tới, một người khác đã đến trước.

"Yo, Itsuka! Đi ăn trưa cùng không?"

"Xin lỗi, Tonomachi. Hôm nay mình có hẹn rồi."

"Có hẹn? Với con gái à?"

"Ờ, là Kotori."

"Tớ đoán ngay mà! Làm gì có cô gái nào khác chịu đi ăn trưa với cậu chứ."

"Này này, cậu quá đáng rồi đấy…"

Hai người họ vẫn còn đang đùa giỡn thì đột ngột, một âm thanh chói tai vang lên khắp toàn trường. Tiếng còi báo động vang vọng, áp đảo mọi thứ xung quanh.

"Cảnh báo không gian chấn!!!" Shido thốt lên, rõ ràng cậu ấy cũng hoảng hốt không kém.

"Cảnh báo gì cơ?" Tôi kinh ngạc nhìn quanh, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Mọi người đều nháo nhào, chạy tán loạn như thể tận thế sắp ập đến.

"Nè, Itsuka! Rốt cuộc không gian chấn là gì? Nhật Bản bị tấn công sao?"

"Cậu không biết gì về không gian chấn à?"

"Không gian chấn? Là thứ gì? Thiên thạch rơi à?"

"Lát nữa mình sẽ giải thích. Bây giờ chúng ta cần nhanh chóng xuống hầm trú ẩn!"

"À… Ừm, tôi hiểu rồi—"

Bỗng, cánh cửa bật mở toang. Giáo viên chủ nhiệm của chúng tôi, cô Tama-chan, lao vào lớp với vẻ mặt đầy hoảng loạn.

"C-Các em, mau sơ tán ngay lập tức! Tuyệt đối không được chen lấn hay xô đẩy nhau. Ngoài ra—"

Cô Tama-chan, cùng các giáo viên khác, nhanh chóng hướng dẫn học sinh rời khỏi lớp để xuống hầm trú ẩn. Đây là lần đầu tiên tôi chứng kiến một cảnh tượng hỗn loạn đến thế. Không gian chấn – thứ mà mọi người trong thế giới này dường như quá quen thuộc – khiến tôi càng tò mò hơn về nơi này. Đồng thời, nó cũng làm tôi nhận ra rằng việc hoàn thành chuỗi nhiệm vụ chính chắc chắn sẽ không hề dễ dàng.

Tôi liếc nhìn sang Shido. Gương mặt cậu ấy lộ rõ sự căng thẳng, nhưng điều đó không hoàn toàn đến từ cảnh báo không gian chấn. Thay vào đó, ánh mắt cậu dán chặt vào chiếc điện thoại trên tay.

"Itsuka, trông cậu lo lắng quá. Có chuyện gì sao?"

"Mình đang cố liên lạc với em gái nhưng không thấy cô ấy bắt máy… Không gian chấn sắp xảy ra, vậy mà…"

Tay cậu ấy siết chặt chiếc điện thoại, khẽ run rẩy. Có vẻ cậu thực sự lo lắng cho em gái mình. Tôi hiểu cảm giác đó, bởi tôi cũng từng có một cô em gái. Ban đầu, tôi chỉ định giúp cậu ấy để hy vọng hoàn thành nhiệm vụ. Nhưng giờ đây, lòng tôi lại thôi thúc làm điều đó như một người bạn thực sự.

"Được rồi. Chúng ta sẽ cùng nhau tìm em gái cậu."

"Hả? Nguy hiểm lắm, Yoshida-kun. Mình biết cậu có ý tốt, nhưng—"

"Tôi từng có một cô em gái. Tôi hiểu cảm giác của cậu…" Tôi ngắt lời, ánh mắt đầy kiên định. "Hơn nữa, chúng ta không phải là bạn sao?"

Tôi chìa tay ra trước mặt Shido, như chờ đợi quyết định từ cậu ấy. Sau một thoáng do dự, Shido khẽ gật đầu, nắm lấy tay tôi.

"Cảm ơn cậu, Yoshida-kun."

"Gọi mình là Hikaru được rồi."

"Vậy… đi thôi."

"Ừ!"

Do không gian trong hầm trú ẩn lúc ấy vô cùng hỗn loạn và ồn ào, tôi đã hoàn toàn không để ý đến việc hệ thống thông báo rằng mình đã hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên từ khi nào.

Cả hai chúng tôi nhanh chóng lẻn khỏi dòng người đang sơ tán xuống hầm trú ẩn. Shido chia sẻ với tôi ảnh và vị trí GPS của em gái mình. Dựa vào thông tin đó, chúng tôi quyết định chia nhau ra tìm kiếm ở các khu vực lân cận. Một cuộc chạy đua với thời gian chính thức bắt đầu.

Chà, khung cảnh bên ngoài đúng như một ngày tận thế vậy. Khắp nơi toàn là tiếng còi cảnh báo chói tai, và không hề thấy bóng dáng một ai.

Tôi vừa chạy, vừa không ngừng đảo mắt với hy vọng tìm thấy bất kỳ ai.

"Có ai không? Nếu có thì lên tiếng đi! Này, em gái của Itsuka có ở đây không?"

Tôi liên tục hét lớn, nhưng thứ tôi nhận lại chỉ là sự im lặng tuyệt đối. Không khí yên tĩnh đến mức khiến người ta rợn cả sống lưng. Cảnh vật dường như ngừng chuyển động, thiếu đi hoàn toàn sự hiện diện của con người, tạo nên một cảm giác yên bình giả tạo. Nhưng tôi đâu hề hay biết, sự kiện sắp tới sẽ đặt mạng sống của tôi vào tình thế nguy hiểm chưa từng có.

"Ở kia… là cái gì vậy?"

Tôi dừng chân, ánh mắt hướng về phía xa xăm. Một quả cầu khổng lồ trông như hố đen vũ trụ đang từ từ lan rộng, những gợn sóng bạo liệt từ nó càn quét mọi thứ trên đường đi.

"Chết tiệt! Đây chắc không phải là…"

Chưa kịp để tôi hoàn tất câu nói, một luồng dư chấn khủng khiếp từ vụ nổ đã hất văng tôi ra xa trước khi nó kịp đến. Tôi bị cuốn bay như một ngọn cỏ mỏng manh trước sức mạnh của cơn bão. Cơ thể va mạnh vào tường, tiếp đó là một cú rơi đau đớn xuống nền đất cứng.

"Không xong rồi… Mình sẽ chết ở đây sao?"

Tôi cảm nhận được thanh HP của mình đang tuột dần từng chút một. Tầm nhìn bắt đầu tối lại, như thể tôi đang quay về khoảnh khắc định mệnh của đêm kinh hoàng ấy.

Ngay khi ý thức tôi chìm vào bóng tối, hệ thống bỗng xuất hiện kèm theo một thông báo:

"Chúc mừng cậu đã hoàn thành nhiệm vụ tân thủ: Kết bạn với nam chính – Itsuka Shido. Phần thưởng: 50XP, 5 điểm chỉ số và 10 xu hệ thống."

"Thông báo: Thăng cấp lên Lv2. Chỉ số chung +5."

Thanh máu của tôi lập tức được kéo dài thêm một chút, vừa đủ để cứu mạng tôi. Dù vậy, khi phần máu cộng thêm bị trừ đi, chỉ còn lại đúng một giọt máu mong manh.

"Haha… May thật…" Tôi thở hắt ra, cười trong sự kiệt sức lẫn bất lực.

Vụ nổ khi nãy đã chấm dứt, và sự yên tĩnh kỳ lạ lại bao trùm không gian. Nhưng khung cảnh xung quanh đã hoàn toàn thay đổi. Những gì còn lại chỉ là tàn tích, đổ nát và một bầu không khí nặng nề của sự chết chóc.

Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân, trước khi phủi bụi trên quần áo và đứng dậy.

"Vừa rồi… Là cái gọi là 'không gian chấn' sao?"

Giờ đây, tôi đã hiểu tại sao mọi người lại sợ hãi đến như vậy khi nghe nhắc đến nó. Thứ sức mạnh hủy diệt khổng lồ ấy giống như một cơn ác mộng sống động, và tâm trí tôi vẫn chưa thể hoàn toàn hoàn hồn sau tất cả.

Nhìn lại cảnh tượng hoang tàn, tôi không khỏi rùng mình. Thứ này không giống với bất kỳ hiện tượng tự nhiên nào mà tôi từng biết. Nó giống như một thảm họa thời tiền sử, nơi thiên thạch rơi xuống quét sạch mọi sự sống trên Trái Đất.

"Vậy đây là thế giới của Date A Live…" Tôi lẩm bẩm, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào đống đổ nát trước mặt.

"Thật… điên rồ!"

Nhưng đây không phải lúc để tôi kinh ngạc trước những gì vừa diễn ra. Biết rằng mình đã hoàn thành nhiệm vụ, tôi vội mở cửa sổ hệ thống.

Bảng thuộc tính của tôi hiện lên với thông tin được cập nhật:

"Yoshida Hikaru – Con người, Lv2, HP: 55 – Reiryoku: 5 – Strength: 20 – Stamina: 25 – Speed: 26."

Hệ thống còn thưởng thêm 5 điểm chỉ số, cho phép tôi tự phân bổ. Đặc biệt, tôi nhận ra chỉ số Reiryoku đã được tăng lên.

"Reiryoku tăng lên rồi! Nhưng chẳng biết sử dụng sao? Cũng chẳng có chú thích nào giải thích…"

Sau một chút đắn đo, tôi quyết định: "Tốt nhất là dồn hết vào điểm HP."

Ngay sau khi phân bổ xong, thanh máu của tôi tăng lên mức 60.

"Có vẻ yên tâm hơn chút rồi..."

Chợt nhớ đến phần thưởng xu hệ thống, tôi liền mở cửa hàng. Trước mắt tôi hiện ra hàng loạt vật phẩm với đủ công dụng khác nhau. Nhưng với vỏn vẹn 10 xu trong tay, tôi chỉ tập trung vào những món đơn giản có thể giúp mình sống sót.

Đột nhiên, một vật phẩm đặc biệt đập vào mắt tôi:

"Vật phẩm: ??? – Công dụng: ??? – Giá: 999,999 xu."

"Cái gì đây? Một món đồ mà đến tên lẫn công dụng đều không rõ ràng, lại còn đòi gần một triệu xu? Ai điên mới mua nó!" Tôi lắc đầu, cố gắng phớt lờ sự tò mò đang thôi thúc.

Tiếp tục tìm kiếm, cuối cùng tôi cũng thấy thứ mình cần ở cuối danh sách:

"Vật phẩm: Lọ máu mini – Công dụng: +10 HP – Giá: 10 xu."

"Tuyệt vời, vừa đúng số xu mình có!"

Tôi nhanh chóng bấm mua, và chỉ trong chớp mắt, một lọ thuốc nhỏ xuất hiện trên tay. Không chút chần chừ, tôi mở nắp và uống cạn.

"Eo ơi, vị gì thế này?" Tôi nhăn mặt, cảm giác như vừa uống phải thứ gì đó trộn giữa nước rửa bát và siro. Nhưng dù sao thì, thanh máu của tôi cũng nhảy lên mức 16/60.

Nhìn về phía vụ nổ vừa rồi, tôi cân nhắc liệu có nên tiến đến đó không, hay tốt hơn là tìm gặp Shido trước. Khi tôi còn đang phân vân, hệ thống đột ngột đưa ra thông báo nhiệm vụ mới:

"Định mệnh sắp đặt: Do thám vị trí trung tâm vụ không gian chấn! Tìm hiểu nguyên nhân gây ra. Thời gian: 30 phút."

"B-Ba mươi phút?! Thật là quá đáng!" Tôi hét lên, nhưng đồng hồ đếm ngược đã bắt đầu.

Không thể lãng phí thêm thời gian, tôi lập tức chạy hết tốc lực về hướng vụ nổ.

Càng đến gần, khung cảnh càng thê thảm hơn. Những tòa nhà từng cao vút giờ đây chỉ còn là những đống gạch vụn. Đường phố bị xé toạc như thể bị một lực lượng khổng lồ giày xéo. Dù vậy, tôi không thấy bất kỳ thi thể nào – có vẻ người dân ở đây đã quá quen với việc sơ tán khi thảm họa xảy ra.

Khi tôi đến gần tâm điểm của vụ không gian chấn, một bóng hình quen thuộc lọt vào tầm mắt.

"Ơ, đó chẳng phải là…"

Tôi vẫy tay gọi, và người đó cũng nhanh chóng nhận ra tôi.

"Yoshi— Hikaru-kun! Là cậu sao? Cậu không sao chứ?"

Tôi gật đầu, cố nở nụ cười dù cơ thể vẫn còn mệt mỏi.

"Ờ, mình không sao. Nhưng cậu thì sao, Itsuka? Đã tìm được em gái chưa?"

Shido lắc đầu, giọng đầy lo lắng:

"Vẫn chưa… Nhưng cậu nhìn kìa!"

Cậu ấy run rẩy chỉ về phía trung tâm vụ nổ. Tôi quay đầu nhìn theo, và cảnh tượng trước mắt khiến tôi nín thở.

Ở giữa cái hố khổng lồ nơi xảy ra vụ không gian chấn, có một cô gái đứng đó. Mái tóc dài màu mận tím khẽ bay trong làn gió, đôi mắt tím đậm như chứa đựng cả một bầu trời huyền bí. Cô khoác một bộ giáp tinh xảo cùng chiếc váy xếp hai tầng, tầng ngoài dài đến đầu gối với màu sắc chuyển từ hồng sang trắng. Chiếc nơ hình cánh bướm buộc gọn mái tóc cô, kết hợp cùng đôi găng tay sắt và giày giáp, trông cô như một tiên nữ vừa hạ phàm.

Tôi gần như không thốt nên lời, chỉ lắp bắp:

"Là… là một cô gái? Đó là ai vậy?"

Shido cũng không giấu được sự hoang mang:

"Mình cũng không biết… Nhưng… một con người không nên xuất hiện ở đây..."

"Có phải không gian chấn là do cô ta gây ra không?"

"Mình chịu…"

Như thể cảm nhận được sự hiện diện của chúng tôi, cô gái quay ánh mắt sắc lạnh, tựa như cái nhìn tử thần, về phía hai người. Sát khí từ cô tỏa ra nặng nề đến mức cả tôi và Shido đều có cảm giác như mình sắp bị chém tan thành từng mảnh.

Đột ngột, cô ấy rút ra một thanh đại kiếm từ ngai vàng bên cạnh. Không nói một lời, cô lao vút về phía chúng tôi với tốc độ nhanh đến mức không thể tin nổi đó là chuyển động của một con người.

"Itsuka, cẩn thận!" Tôi hét lên trong hoảng hốt.

Ngay khi cô ta tung một nhát chém chứa đầy năng lượng về phía chúng tôi, tôi kịp lao đến đẩy Shido nằm xuống để né đòn. Chỉ một nhát chém nhẹ của cô ấy cũng đủ để thổi bay tòa nhà đằng sau chúng tôi, biến nó thành đống đổ nát.

"Hikaru, chân mình bị trật rồi, cậu chạy trước đi!" Shido nhăn mặt, cố gắng ngồi dậy nhưng không thể. Có lẽ cú đẩy của tôi đã khiến chân cậu ấy bị thương.

"Xin lỗi, do mình mà cậu..."

"Không sao đâu! Chạy đi, nhanh lên!"

Khung cảnh trước mắt làm ký ức về đêm định mệnh đó ùa về. Lần này, tôi là người phải đưa ra quyết định – bỏ chạy để sống sót, hay ở lại và đối mặt với hiểm nguy cùng bạn mình?

Tim tôi đập loạn nhịp khi thấy cô gái kia đang chuẩn bị lao tới. Tôi biết mình buộc phải sống sót để đoàn tụ với em gái, nhưng…

"Không! Tôi không thể bỏ mặc bạn mình!"

"Shido, nắm lấy tay mình!"

Shido ngạc nhiên nhìn tôi, ánh mắt như muốn nói điều gì đó nhưng không thốt nên lời.

Ngay lúc đó, hệ thống bất ngờ bật lên thông báo:

"Chúc mừng! Bạn đã hoàn thành nhiệm vụ: Định mệnh vẫy gọi. Phần thưởng: 50XP, 5 điểm chỉ số, 10 xu và 1 vật phẩm ngẫu nhiên."

"Bạn đã đạt mốc liên kết tình bạn mới với nhân vật chính Itsuka Shido: Nhận 1 vật phẩm ngẫu nhiên."

"Cái gì thế này?" Tôi thốt lên, nhưng không kịp mở phần thưởng vì cô gái đã đứng ngay trước mặt, ánh mắt lạnh lùng và sát khí không hề suy giảm. Thanh kiếm của cô vung xuống nhằm thẳng vào tôi.

"HIKARUUUUU!!!"

Tôi né được đòn đó trong gang tấc, nhưng sức mạnh của nhát chém khiến tôi mất thăng bằng và ngã xuống đất.

"Các ngươi… cũng đến đây để giết ta sao?" Cô gái khẽ nói, giọng đầy u uất nhưng vẫn sắc như lưỡi dao. Cô chĩa thanh kiếm về phía Shido, đôi mắt ánh lên sự cô đơn xen lẫn sát ý ngút trời.

"Giết? Ý cô là gì?" Shido lắp bắp, rõ ràng không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Tôi cũng vậy. Chúng tôi chỉ đang tìm kiếm em gái của Shido và vô tình gặp cô gái này. Sao cô lại nghĩ chúng tôi muốn giết cô ấy?

"Có lẽ cô đã hiểu lầm rồi," tôi lên tiếng, cố gắng giữ bình tĩnh. "Chúng tôi chỉ đang tìm kiếm người thất lạc, hoàn toàn không có ý làm hại cô…"

"Giết cô? Tại sao chúng tôi phải làm thế?" Tôi chưa nói hết câu thì cô gái ngắt lời bằng một tiếng hét:

"NÓI DỐI!"

Giọng nói của cô vang vọng, mang theo nỗi căm phẫn khó diễn tả.

"Tất cả con người… đều muốn giết ta…"

"Tại sao chứ? Tôi còn không biết cô là ai!" Tôi hỏi, cố gắng tìm một chút lý trí trong tình huống hỗn loạn này.

Câu nói của tôi dường như làm cô bối rối. Ánh mắt sát khí bỗng lóe lên sự mơ hồ.

"Ta… là ai?" Cô lẩm bẩm, như thể chính cô cũng không biết câu trả lời.

Ngay lúc đó, một giọng nói lớn vang lên từ trên cao:

"TRÁNH XA HỌ RA, TINH LINH KIA!"

Một người mặc trang phục chiến đấu, được trang bị động cơ phản lực trên lưng, lao xuống từ trên trời. Họ tung một nhát chém cực nhanh về phía cô gái, nhưng bị cô đỡ lại một cách dễ dàng, như thể cú tấn công ấy chỉ là trò trẻ con.

"Tại sao các ngươi không nhận ra rằng mọi nỗ lực này đều vô ích chứ…" Cô gái thì thầm, giọng nói trầm lắng nhưng đầy áp lực, trong khi dễ dàng đỡ lấy từng đòn tấn công của đối thủ. Động tác của cô mượt mà đến mức trông giống như một điệu múa chết chóc, đầy uyển chuyển mà cũng vô cùng nguy hiểm.

Lúc này, Shido nhìn kỹ người đang giao đấu với cô gái. Khuôn mặt người đó khiến cậu sững lại, đôi mắt lấp lánh sự ngạc nhiên xen lẫn bối rối.

"Đ-Đó chẳng phải là bạn Tobiichi Origami trong lớp mình sao?" Shido bật thốt, giọng cậu lẫn trong sự kinh hoàng.

"Tobiichi Origami?" Tôi lặp lại, cố gắng lục lọi ký ức. "Hình như đúng là có cái tên này…"

Tôi nhìn chằm chằm vào trận chiến trước mặt. Những đòn đánh của cả hai người họ nhanh và chính xác đến mức tôi chỉ có thể trố mắt quan sát, hoàn toàn bất lực trước sự chênh lệch sức mạnh. Sự thật rằng cả hai đều là học sinh như tôi càng khiến tôi kinh ngạc.

Nhưng đây không phải lúc để đứng đó ngây người. Nhận ra tình thế nguy hiểm, tôi vội dìu Shido đứng dậy.

"Chúng ta phải rời khỏi đây trước khi bị cuốn vào!" Tôi khẽ nói, rồi cùng Shido lùi dần về phía một nơi an toàn hơn, hy vọng rằng trận chiến sẽ không kéo dài đến chỗ của chúng tôi.